Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2015

Ông bố Nhật dạy con gái bằng 'một đêm ăn nhậu xả láng'

Ông bố Nhật dạy con gái bằng 'một đêm ăn nhậu xả láng'

Reiko được bố đưa đến hộp đêm, tiệm rượu..., và được uống thoải mái đến say tùy thích.

Một cách tự nhiên, các ông bố sẽ có xu hướng bao bọc con gái mình. Điều này rất dễ trở thành thái quá. Một ông bố Nhật đã ngộ ra điều đó, và có cách làm đặc biệt để con tự hiểu ra vấn đề, mà không cần nói "hãy làm thế này" hay "đừng làm thế kia".

Và đây là câu chuyện của cha con họ, do cô con gái kể lại:

"Khi còn nhỏ, tôi có chút nổi loạn. Tôi giao du với một số đứa trẻ 'hư' và làm một vài điều ngu ngốc, nhưng chưa điều nào trong số đó khiến tôi gặp rắc rối. Khi đến tuổi được uống rượu, tôi nghĩ cha mẹ mình sẽ lo lắng cho tôi, nhưng không biết họ sẽ làm thế nào. Họ biết rằng dù có làm gì, tôi vẫn cứ sẽ làm điều tôi muốn, và họ mắc kẹt ở tình thế đó.

Cuối cùng, một ngày, bố gọi tôi đến và bảo:

"Reiko này, lúc nào rảnh đi ra ngoài uống rượu với bố nhé! Bố sẽ đưa con đến bất kỳ nơi nào con muốn và con có thể gọi bất cứ thứ gì con thích. Chúng ta sẽ đến một số nơi vui vẻ, sẽ rất tuyệt đấy".

Như bất cứ đứa trẻ mới lớn nào được mời đi nhậu cùng cha mình có thể cảm nhận, tôi thực sự không muốn lắm. Nhưng cùng lúc, tôi lại hứng thú muốn biết cuộc sống về đêm ra sao. Tôi chưa bao giờ biết mặt mũi nó cả.

Vì thế, khi chúng tôi đi, chỉ có tôi và bố. Khi đến nơi, bố bảo:

"Được rồi! Hãy uống mọi thứ con muốn, Reiko. Uống cho đến khi con không thể uống được nữa. Đừng lo, bố đảm bảo chúng ta sẽ về nhà được. Con được tự do thỏa sức điên rồ".

Thật kỳ lạ khi chính cha cho phép tôi "uống mọi thứ tôi muốn". Không phải mẹ sẽ phát điên lên nếu biết tôi về nhà mà say bét nhè sao? Nhưng, tôi không lo về điều đó lắm. Tôi đã đến bước này rồi, và bố nói sẽ chiều theo mọi điều tôi muốn, vì thế tôi quyết định tận hưởng triệt để cơ hội này.

Chặng dừng chân đầu tiên: một nhà hàng thịt nướng. Ông chủ nghĩ tôi là bạn gái mới của bố, người mà bố đang chơi bời cùng.

Chặng dừng chân thứ hai: một hộp đêm. Tôi đã uống một vài ly, và mọi người ở đó đã nhìn ra trò đùa của bố giả vờ tôi là bạn gái ông. Nhưng điều đó chỉ khiến ông vui vẻ hơn.

Chặng thứ ba; một cửa hàng sushi. Ông chủ ở đó thật tốt bụng và có một chút ghen tị trong giọng nói khi trò chuyện với bố. Ông ấy bảo việc bố mẹ ra ngoài cùng với con cái thế này là một giấc mơ thành sự thật. Bố tôi xúc động và khuyến khích tôi tiếp tục ăn và uống, vì đây là cơ hội hiếm hoi hai chúng tôi ra ngoài cùng nhau.

Chặng thứ tư: một tiệm rượu. Tôi không nhớ lắm về nó. Tôi không thực sự nhớ những gì mình đã uống, và chúng tôi đã nói chuyện gì.

Chặng thứ năm. Một cửa hàng "snack". Chẳng nhớ được gì cả. Chỉ một điều chắc chắn là tôi đã mềm oặt ở quầy thu ngân.

Sau đó, bố gọi taxi và giúp đưa tôi về. Tôi nhớ mang máng cuộc nói chuyện của hai bố con khi đó:

"Ồ, bố ơi, xin lỗi, con uống nhiều đấy"

"Không sao, con cứ ngủ đi".

Sáng hôm sau khi thức dậy trên giường, tôi cảm thấy thật kinh khủng. Không chỉ là tàn dư mệt mỏi, mà còn vì cảm giác áy náy do đã uống rượu quá nhiều đêm qua, trước mặt bố. Tôi không muốn đối mặt với ông sau khi bộc lộ sự say sưa của mình tối qua.

Nhưng khi tôi xuống phòng khách, bố đã đi ra ngoài. Mẹ đưa tôi mẩu giấy bố để lại. Trên đó viết:

"Gửi Reiko. Đêm qua thật vui vẻ. Chúng ta sẽ làm điều đó khi có dịp nhé. À mà này, con có nhớ đã uống bao nhiêu trước khi rơi vào tình trạng say nghiêng ngả không? Con đã uống hai cốc bia và 5 lon chuhai. Đó là 'giới hạn' của con. Từ giờ trở đi, khi con ra ngoài uống với bạn bè, hãy nhớ rằng dừng uống trước khi con đạt đến giới hạn đó. Thế giới này có một số người xấu, và đôi khi một vài người trong số họ có thể muốn lợi dụng con. Bố không thể ở bên bảo vệ con mãi, vì thế đó là lý do chúng ta đã có chuyến chơi đêm tối qua, để con có thể biết được giới hạn của mình và bảo vệ bản thân. Bố biết con có thể làm điều đó.

Yêu con

Bố".

Và tôi đã ăn bữa sáng đó trong nước mắt.

ong-bo-nhat-day-con-gai-bang-mot-dem-an-nhau-xa-lang

Mẹ bảo rằng bố và mẹ đã lo lắng trong một thời gian dài xem cách nào tốt nhất để dạy tôi về điều đó. Thay vì cấm đoán con làm mọi thứ mà họ biết tôi sẽ vẫn làm, bố đã quyết định chỉ cho tôi thấy cách tự bảo vệ mình.

Và con cảm ơn vì điều đó, bố ơi. Vì những gì bố đã làm, con không bao giờ đi quá "giới hạn" của mình. Con không bao giờ gặp rắc rối với cồn. Con đã vui chơi với bạn bè và không bao giờ bị tổn thương, là nhờ những gì bố đã dạy con.

Giờ đây, nhiều năm đã qua, bố tôi không còn sành điệu như thời trẻ. Ông đã già. Người đàn ông trẻ trung đưa tôi khắp thành phố uống rượu đã không còn. Thay vào đó, ông dành cả ngày trong vườn, trồng rau cho tôi và các cháu ăn.

Con ở đây hôm nay là nhờ có bố, bố ạ. Và con không thể nói đủ lời cảm ơn với bố".

Nguồn: http://giadinh.vnexpress.net/tin-tuc/cham-con/ong-bo-nhat-day-con-gai-bang-mot-dem-an-nhau-xa-lang-3325797.html

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

Cầm biển đứng giữa đường xin việc: Hãy lao ra cuộc sống mà làm mọi việc có ích

Cầm biển đứng giữa đường xin việc: Hãy lao ra cuộc sống mà làm mọi việc có ích

Thay vì đứng đó cầm tấm biển kêu gào hoàn cảnh, hãy lao ra ngoài cuộc sống làm mọi công việc có ích.
Ngày 17/8, trên đường phố Hà Nội, một nam thanh niên cầm tấm biển đứng xin việc giữa đường với dòng chữ: “Tôi vừa tốt nghiệp, tôi đã là Bố. Tôi cần một công việc để mua sữa cho con. Bạn cần tuyển tôi."

Chàng trai đứng giữa đường xin việc
Chàng trai đứng giữa đường xin việc khiến dân mạng xôn xao

Ngay lập tức, chàng trai trở thành tâm điểm của người đi đường và là đề tài bàn tán của đông đảo “cộng đồng mạng”.
Với lý do luôn nhận được những cái lắc đầu khi đi xin việc, chàng trai Phùng Đức N, sinh năm 1990, mới tốt nghiệp Đại học Điện lực, hiện đã là cha của một đứa trẻ dùng cách không giống ai với mong muốn kiếm được việc làm.

Người viết giật mình, không biết Phùng Đức N đã đi gõ cửa những đơn vị tuyển dụng nào và cách người ta từ chối một chàng trai vừa cầm trên tay tấm bằng cử nhân ra sao, với những lý do gì, nhưng hành động đứng như “van xin” bên lề cả xã hội đang cuồn cuộn chuyển động là sự bạc nhược của một thanh niên sức dài vai rộng.

Lẽ ra đó phải là độ tuổi khát vọng nhất, ước mơ nhất, dám đương đầu và chấp nhận thành công cũng như thất bại nhất.
Sự bạc nhược ấy càng được nhân lên gấp bội, khi chỉ mới cách đó ít ngày, người ta nhắc mãi về người đàn ông bị down vẫn ngày ngày bưng bê, bán phở trong con hẻm nhỏ tại TP.HCM.


Người đàn ông bị down cần mẫn bán phở
Người đàn ông bị down cần mẫn bán phở  

 Khiếm khuyết về trí não, ngoài hai câu không gọn gàng chữ nghĩa: Cho Hải làm việc; Hải muốn làm việc, người đàn ông bị down hoàn toàn không biết cuộc sống còn điều gì khác, chứ đừng nói những thứ viển vông xa vời vợi không bao giờ chạm tới được như giảng đường hay tấm bằng cử nhân mà chàng trai Phùng Đức N đang có.
Từ thời điểm đi xin việc cách đây 2 năm, người đàn ông này vẫn ngày ngày cần mẫn bưng bê, dọn dẹp trong quán phở, phát phiếu cơm chay miễn phí cho người nghèo, lang thang, cơ nhỡ. 
Dù chậm chạp, luống cuống, “bất lực” trước ngôn từ và thậm chí không biết tiêu tiền, nhưng người đàn ông vẫn nhận thức được, phải lao động, mới có thể tiếp tục cuộc sống.
Trong con hẻm nhỏ đó, không chỉ là địa chỉ của lòng tốt, mà còn là ý chí và nghị lực của một con người mà khiếm khuyết rất nhiều thứ, trừ lòng tự trọng.
Hãy để mác đại học sang một bên
Từ chàng trai cầm tấm biển xin việc, người ta lại nhắc nhiều đến con số thất nghiệp đáng báo động: Trong 3 tháng đầu năm, số lao động trình độ đại học, sau đại học thất nghiệp là gần 178.000 người. 

giáo dục, với những mô hình và phương pháp đào tạo chưa phù hợp với yêu cầu của xã hội.
Nhưng làm ơn, thay bằng việc đổ lỗi cho ai đó, thay bằng việc bắt ai đó chịu trách nhiệm về chính cuộc đời mình, những cử nhân, thạc sĩ thất nghiệp hãy tự nhìn lại bản thân mình, có thực sự các bạn đang thất nghiệp, hay các bạn đang từ chối rất nhiều cơ hội được lao động chân chính, chỉ vì lý do công việc đó “không tương xứng” với bằng cấp mà các bạn đang có.
Đừng treo lên cổ mình tấm bằng đại học mà đòi hỏi, kén chọn phải cho tôi vị trí có mức lương tương đương tấm bằng này. Bởi rồi sẽ đến một ngày, người ta sẽ không hỏi bạn có bằng gì, mà người ta sẽ hỏi, bạn làm được gì.
Đừng treo lên cổ mình tấm bằng đại học mà đòi hỏi
Đừng treo lên cổ mình tấm bằng đại học mà đòi hỏi
Nếu đổ lỗi cho giáo dục, hãy thử nhìn người giàu nhất hành tinh Bill Gates. Người đàn ông được hàng tỷ người trên thế giới ngưỡng mộ sinh ra trên một đất nước được coi như chuẩn mực của giáo dục, nhưng ông vẫn rời bỏ trường đại học danh giá Harvard khi mới học năm thứ 2, bởi ngành học đó là “nguyện vọng của bố mẹ Bill Gates”, chứ không phải của bản thân ông.

Còn hàng trăm nghìn thanh niên Việt Nam, họ thất nghiệp và thất bại bởi họ nhờ người khác nghĩ hộ, nuôi dưỡng hộ ước mơ của mình, và cuối cùng, bắt cả người khác chịu trách nhiệm về cuộc đời mình.
Vứt cái sĩ diện hão đầy ảo mộng về bằng cấp ấy vào sọt rác, và lao ra cuộc sống ngoài kia mà làm bưng bê, bồi bàn, rửa xe, bốc vác, giao hàng thuê, công nhân hay lao động chân tay đi. Sống đã, trước khi đòi những vị trí cao trong xã hội.

Chàng trai Phùng Đức N khỏe mạnh, sức dài vai rộng nhường ấy, sao không đi làm hàng trăm, hàng nghìn công việc lao động phổ thông mà xã hội đang cần để kiếm tiền mua sữa cho con, mà lại ném lòng tự trọng đi để “ngửa tay” xin việc? 

Thử nghĩ xem, nếu có nơi nào nhận chàng trai này vào làm việc, thì sẽ vì năng lực, hay một sự thương hại, thậm chí là “bố thí” không hơn không kém?  

Trên đường thành công, không có dấu chân của kẻ lười biếng

Lỗ Tấn nói: "Trên con đường thành công, không có dấu chân của kẻ lười biếng". Theo tôi, những cử nhân, thạc sỹ đang kêu gào thất nghiệp, đổ lỗi cho giáo dục, đổ lỗi cho xã hội... thực ra là những người lười biếng. Biết bao chắt chiu dành dụm để có được tấm bằng cử nhân, thạc sĩ, mà cuối cùng lại chịu cảnh không công ăn việc làm, sống ăn bám như một kiểu kí sinh vào xã hội rồi mơ mộng một ngày thành đạt, giàu có.

Không biết họ đã từng đọc ký ức về cuộc đời của huyền thoại Steve Jobs, trong đó có lý do ông bỏ học vì thiếu học phí. Khi đó, ông đã phải làm công việc là thu gom vỏ chai CoCa Cola rồi đem bán để duy trì cuộc sống. 
Tấm bằng đại học của Phùng Đức N, mà đi làm công việc như của một người “ve chai” như Steve Jobs, chắc chắn chàng trai này sẽ không làm vì “không tương xứng”. 

Hãy nhìn những tượng đài đó, và cuộc sống ngoài kia, đừng đứng đó mà xin xỏ công ăn việc làm nữa. Chẳng có thành công nào dành cho những kẻ bạc nhược như vậy cả.


Nguồn: http://vtc.vn/cam-bien-dung-giua-duong-xin-viec-hay-lao-ra-cuoc-song-ma-lam-moi-viec-co-ich.538.567793.htm

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Giám thị ‘xinh nhất vịnh Bắc Bộ’ bị nam sinh đi thi tán tỉnh?

Giám thị ‘xinh nhất vịnh Bắc Bộ’ bị nam sinh đi thi tán tỉnh?

Biết ngay kiểu gì cũng bị trêu mà:)))) Tưởng Không nhận ra mình cơ kém chị 3 tuổi mà các em ấy thật bạo dạn quá đúng là tài không đợi tổi!

Xuất hiện ở kỳ thi tuyển sinh đại học, do ĐH Quốc gia tổ chức vào hồi tháng 6 vừa qua, nữ giám thị Hà My khiến dân mạng điêu đứng vì nhan sắc xinh đẹp.
   Giám thị ‘xinh nhất vịnh Bắc Bộ’ bị nam sinh đi thi tán tỉnh? - Ảnh 1

Nữ giám thị xinh đẹp từng gây sốt mạng vừa qua.

Mới đây, tin tức trên facebook cá nhân của nữ giám thị xinh đẹp tiếp tục cập nhật những thông tin liên quan đến kỳ thi THPT quốc gia 2015, trong đó cô tiết lộ bị các nam sinh tán tỉnh: “Biết ngay kiểu gì cũng bị trêu mà. Tưởng không nhận ra mình cơ. Kém chị 3 tuổi mà các em ấy thật bạo dạn quá! Đúng là tài không đợi tuổi!”.
   Giám thị ‘xinh nhất vịnh Bắc Bộ’ bị nam sinh đi thi tán tỉnh? - Ảnh 2

Status của Hà My hút hơn 10 ngàn lượt like.

Status của Hà My cũng đã nhận được hơn 10 ngàn like chỉ sau vài giờ chia sẻ cùng với đó là những bình luận hài hước:
Trong Tuan Le dí dỏm: “Giám thị xinh nhất vịnh Bắc Bộ trông cơ mà, ước gì năm nay mình đi thi”.
Hiền Nguyễn cũng bình luận: “Cô giáo xinh như vậy bước vào phòng thi, làm sao mà học sinh thi được chứ, mải nhìn cô quên bài mất”.
   Giám thị ‘xinh nhất vịnh Bắc Bộ’ bị nam sinh đi thi tán tỉnh? - Ảnh 3
Trước đó, vào ngày 30/6, Hà My cũng đã gửi lời chúc các sĩ tử thi tốt với lời nhắn: “Bình tĩnh, tự tin, chiến thắng. Giờ phút này chỉ nói được vậy nữa thôi. Đợi tin tốt từ các em”.
   Giám thị ‘xinh nhất vịnh Bắc Bộ’ bị nam sinh đi thi tán tỉnh? - Ảnh 4
Được biết, cô giám thị đang gây sốt mạng này có tên Hà My, cô hiện đang là sinh viên năm 3 khoa tiếng Pháp, Trường ĐH Ngoại ngữ (ĐHQG Hà Nội).
   Giám thị ‘xinh nhất vịnh Bắc Bộ’ bị nam sinh đi thi tán tỉnh? - Ảnh 5
   Giám thị ‘xinh nhất vịnh Bắc Bộ’ bị nam sinh đi thi tán tỉnh? - Ảnh 6
Sở hữu ngoại hình xinh xắn cùng sự quan tâm đến các em thí sinh khi đi thi, có lẽ bởi vậy Hà My đã chiếm trọn được sự yêu mến của đông đảo cư dân mạng. Facebook cá nhân của nữ giám thị này hiện có hơn 79 ngàn người theo dõi.
Video  Gửi tặng các em 97 trước mùa thi tau thích mi cover Ha my