Nghị định số 65/2015/NĐ-CP ngày 7/8/2015 sửa đổi, bổ sung một số điều của các nghị định quy định về xử phạt vi phạm hành chính trong các lĩnh vực quản lý nhà nước liên quan đến hành vi đăng, phát, cung cấp, đưa tin, công bố thông tin sai sự thật có hiệu lực từ 1/10/2015. Theo Nghị định này, mức phạt đối với các hành vi vi phạm hành chính của cơ quan báo chí về đăng, phát, cung cấp, đưa tin, công bố thông tin sai sự thật trong các lĩnh vực thống kê, năng lượng nguyên tử, quản lý giá, phí, lệ phí, hóa đơn, giáo dục, hàng không dân dụng, dạy nghề, khí tượng thủy văn, đo đạc và bản đồ, y tế trước đây được quy định rải rác tại nhiều nghị định khác nhau thì nay sẽ được áp dụng thống nhất theo Điều 8 Nghị định số 159/2013/NĐ-CPngày 12/11/2013 về xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản. Xem chi tiết mức Phạt: Tại đây
Không được chuyển đổi nhà cung cấp tên miền “.vn” trong 60 ngày
Đó là nội dung được nêu tại Thông tư số 24/2015 của Bộ TT&TT quy định về quản lý và sử dụng tài nguyên Internet, có hiệu lực thi hành từ ngày 10/10/2015.
Theo đó, được thực hiện chuyển đổi nhà đăng ký tên miền “.vn” khi có sự thỏa thuận thống nhất của tất cả các bên tham gia quá trình chuyển đổi.
Tuy nhiên, không được chuyển đổi nhà đăng ký trong vòng 60 ngày, kể từ ngày đăng ký mới và trong vòng 30 ngày trước khi tên miền hết hạn sử dụng.
Với tên miền “.vn” không được nộp phí duy trì sau 30 ngày từ ngày tạm ngừng hoạt động sẽ bị thu hồi. Tổ chức, cá nhân có tên miền “.vn” bị thu hồi không được đăng ký sử dụng tên miền đó trong hai năm.
Thông tư cũng quy định các trang điện tử tổng hợp, mạng xã hội được cấp phép phải sử dụng 1 tên miền “.vn” và phải lưu giữ thông tin tại máy chủ ở Việt Nam.
Một thầy giáo đã dùng một phương cách xưa cũ để thưởng phạt học sinh, đó là: Căn cứ vào thành tích học tập để sắp xếp chỗ ngồi cho học sinh trong lúc chụp ảnh tại lễ tốt nghiệp. Cách làm này vô tình đã góp phần tạo ra một kẻ độc tài trong lịch sử.
Theo cách đó, những học sinh ưu tú được ngồi gần hiệu trưởng và thầy giáo ở phía trước – nơi tập trung ánh đèn chiếu vào. Những học sinh yếu kém phải ngồi xa hiệu trưởng và thầy giáo, ngồi co cụm ở phía sau và ở trong những góc khuất.
Bức ảnh chụp tại lễ tốt nghiệp này sở dĩ trở nên nổi tiếng lẫy lừng như vậy là vì trong đó thể hiện sự trái biệt rõ ràng của hai học sinh. Một em có thành tích tốt được xếp ngồi bên cạnh thầy hiệu trưởng, trong lòng hưng phấn, ánh mắt sáng ngời. Còn một em học sinh yếu kém 11 tuổi, đứng ở hàng sau cùng, hai tay khoanh trước ngực với thái độ cẩu thả và bất bình.
Cách thức giáo dục như vậy, thiên đường của một người nào đó, thì tất nhiên có thể sẽ là địa ngục của một người khác.
Rất nhiều năm sau đó, tâm lý bị lệch lạc của học sinh yếu kém đó, cộng với việc cực khổ muốn trở thành họa sĩ hạng hai mà không được, đến đâu đều bị nhìn với ánh mắt lạnh lùng, đến đâu cũng là sự chế nhạo, ngay cả làm một họa sĩ thấp kém cũng không được, vật lộn thế nào cũng không xong, cuối cùng anh ta bực bội và tức giận với chính bản thân mình. Về sau này, anh ta đã biến thành “tên đồ tể”, giết người không ghê tay, thậm chí anh ta còn muốn tiêu diệt chủng tộc người Do Thái thông minh. Học sinh yếu kém này, có tên gọi là Adolf Hitler, thần kinh hắn khá điên loạn, suýt chút nữa đã hủy diệt cả thế giới.
Người học sinh yếu kém này, tên của anh ta là Adolf Hitler, thần kinh hắn khá điên loạn, suýt chút nữa đã hủy diệt cả thế giới. (Getty images)
Trong cuốn sách “Cuộc tranh đấu của tôi”, Hitler tiết lộ, lý do hắn chống lại người Do Thái là vì bị một học sinh Do Thái khiêu khích, sau đó sự việc càng nghiêm trọng hơn, cuối cùng không thể kiềm nén. Đây là vòng đầu tiên trong chuỗi dây xích hận thù “Trại tập trung Auschwitz” và cũng là nạn diệt chủng sau này.
Vậy, người học sinh Do Thái mà Hitler hận đến tận xương tủy là ai? Tất cả chứng cứ đều hướng về bức ảnh này, hướng về phía Linz – cậu học sinh giỏi ngồi bên cạnh thầy hiệu trưởng ở trong bức ảnh. Cậu bé này sau khi trưởng thành đã trở thành một trong những nhà triết học có tầm ảnh hưởng nhất của thế kỷ 20. Khi nói đến ông, người ta nghĩ ngay đến một nhà logic học, một nhà triết học, ông đã dùng tư tưởng triết học của mình mà cải biến cả thế giới. Ông tên là Ludwig Wittgenstein.
Ludwig Wittgenstein
Khi còn là học sinh tiểu học, Wittgenstein là bạn học cùng lớp với Hilter, là người Do Thái và đặc biệt rất thông mình, ông cũng rất được thầy giáo sủng ái, xem như là báu vật. Học sinh giỏi và học sinh yếu, một bên được đưa lên “thiên đường”, còn một bên bị đẩy xuống “địa ngục”. Thầy giáo đối đãi với họ, một bên thì giận giữ như “núi lửa”, một bên lại bao dung như “đại dương”.
Cái bóng của thời niên thiếu chính là vận mệnh của tương lai. Ai cũng không ngờ được rằng nỗi oán hận trong lòng Hitler lại sâu nặng như vậy, đến nỗi sau này đã tạo thành đại họa trong lịch sử nhân loại.
Người sống khép kín nếu gặp phải sự kỳ thị thì rất khó mà phát triển lành mạnh; nếu họ gặp phải sự đối đãi bất công trong xã hội thì có thể sẽ khiến cho tâm hồn họ hoàn toàn bị méo mó. Một người có tâm hồn bị méo mó lệch lạc, họ có thể sẽ trả thù cả cái thế giới này.
Tại sao có thể phát sinh hậu quả xấu to lớn đến thế? Những điều này đáng để chúng ta suy ngẫm sâu xa.
Trước tiên, thầy giáo sắp xếp chỗ ngồi như vậy là theo ý muốn chủ quan.
Thầy giáo sắp xếp chỗ ngồi như vậy là vì muốn khen thưởng những học sinh đạt được thành tích cao, là khách quan để cho những học sinh có thành tích cao có cảm giác thành công và vinh dự, cũng là khích lệ họ cố gắng giữ vững “vị trí” của mình. Đồng thời để cho những học sinh yếu kém, nhận lấy sự trừng phạt và chế giễu, lại ám thị cho họ rằng, đây là vị trí của họ trong lớp học, rất có thể chính là vị trí trong cuộc sống tương lai sau này, kích thích ý thức về nguy cơ của họ, tự biết xấu hổ mà gan dạ và cố gắng hơn để đuổi theo, nếu không sẽ thành một người bỏ đi.
Tuy nhiên, vấn đề là mong muốn chủ quan của thầy giáo chỉ là một trạng thái lý tưởng. Ý kiến của thầy giáo xuất phát từ quan niệm: Tất cả học sinh nhờ nỗ lực đều có thể đạt được “thành tích tốt”, tất cả học sinh có “thành tích tốt” đều là nỗ lực mà có được. Đạo lý tương đồng là, tất cả học sinh có “thành tích kém” đều là do không cố gắng nỗ lực, tất cả học sinh không nỗ lực đều sẽ có “thành tích kém”.
Đúng là quan niệm này có tồn tại vấn đề lớn. Có học sinh không hề nỗ lực, nhưng thành tích lại tốt; có học sinh học đến bạc cả đầu, khổ sở vì học thậm chí chết vì học, nhưng thành tích không hề thấy khởi sắc.
Hơn nữa, thành tích học tập của học sinh còn có liên quan đến rất nhiều yếu tố, ví dụ như sự phát triển của môi trường học tập, tình trạng sức khỏe, còn có một nguyên nhân rất quan trọng không thể bỏ qua, thành tích học tập có liên quan chặt chẽ với trình độ dạy học của giáo viên.
Trừng phạt người thất bại, người thất bại này không nhất định là người lười biếng, thậm chí có khả năng còn là một người chăm chỉ, chỉ là học tập không đúng phương pháp, mà người học không đúng phương pháp này có khả năng lại là vì thầy giáo không làm tròn trách nhiệm.
Việc không phân biệt tốt xấu, đúng sai, dùng thành tích mà tiến hành “định giá” học sinh, thầy giáo đã không chỉ làm tổn hại đến danh dự mà còn đè nén sự phát triển lành mạnh nhân cách của học sinh, đây không phải là giáo dục chân chính, mà là sự ngược đãi tinh thần.
Trường học là nơi dạy dỗ con người hướng đến Chân Thiện Mỹ, là một nơi với tư tưởng rộng mở tự do, với tinh thần sáng suốt minh tỏ, không phải là nơi thi đấu cạnh tranh của điểm số. Lùi một vạn bước mà nói (khiêm nhường mà nói), cho dù học sinh vì lười biếng mà đạt thành tích không tốt, nhưng đã cố gắng hết sức, thì cũng không thể lấy thái độ kỳ thị như vậy mà đối đãi. Giáo dục không phải chỉ cần nhìn đến những điểm số lạnh lùng đó, mà nên nhìn đến thực tế cuộc sống của con người.
Giáo dục không chỉ là muốn truyền đạt cho học sinh các điểm số để đánh giá, mà còn cần truyền đạt cho học sinh sự công bằng, chính nghĩa, dân chủ và nhân ái, còn có lòng từ bi và sự khoan dung… Điều mà vẫn luôn bị xem nhẹ.
Thay vì đứng đó cầm tấm biển kêu gào hoàn cảnh, hãy lao ra ngoài cuộc sống làm mọi công việc có ích. Ngày 17/8, trên đường phố Hà Nội, một nam thanh niên cầm tấm biển đứng xin việc giữa đường với dòng chữ: “Tôi vừa tốt nghiệp, tôi đã là Bố. Tôi cần một công việc để mua sữa cho con. Bạn cần tuyển tôi."
Chàng trai đứng giữa đường xin việc khiến dân mạng xôn xao Ngay lập tức, chàng trai trở thành tâm điểm của người đi đường và là đề tài bàn tán của đông đảo “cộng đồng mạng”. Với lý do luôn nhận được những cái lắc đầu khi đi xin việc, chàng trai Phùng Đức N, sinh năm 1990, mới tốt nghiệp Đại học Điện lực, hiện đã là cha của một đứa trẻ dùng cách không giống ai với mong muốn kiếm được việc làm.
Người viết giật mình, không biết Phùng Đức N đã đi gõ cửa những đơn vị tuyển dụng nào và cách người ta từ chối một chàng trai vừa cầm trên tay tấm bằng cử nhân ra sao, với những lý do gì, nhưng hành động đứng như “van xin” bên lề cả xã hội đang cuồn cuộn chuyển động là sự bạc nhược của một thanh niên sức dài vai rộng.
Lẽ ra đó phải là độ tuổi khát vọng nhất, ước mơ nhất, dám đương đầu và chấp nhận thành công cũng như thất bại nhất. Sự bạc nhược ấy càng được nhân lên gấp bội, khi chỉ mới cách đó ít ngày, người ta nhắc mãi về người đàn ông bị down vẫn ngày ngày bưng bê, bán phở trong con hẻm nhỏ tại TP.HCM.
Người đàn ông bị down cần mẫn bán phở
Khiếm khuyết về trí não, ngoài hai câu không gọn gàng chữ nghĩa: Cho Hải làm việc; Hải muốn làm việc, người đàn ông bị down hoàn toàn không biết cuộc sống còn điều gì khác, chứ đừng nói những thứ viển vông xa vời vợi không bao giờ chạm tới được như giảng đường hay tấm bằng cử nhân mà chàng trai Phùng Đức N đang có. Từ thời điểm đi xin việc cách đây 2 năm, người đàn ông này vẫn ngày ngày cần mẫn bưng bê, dọn dẹp trong quán phở, phát phiếu cơm chay miễn phí cho người nghèo, lang thang, cơ nhỡ. Dù chậm chạp, luống cuống, “bất lực” trước ngôn từ và thậm chí không biết tiêu tiền, nhưng người đàn ông vẫn nhận thức được, phải lao động, mới có thể tiếp tục cuộc sống. Trong con hẻm nhỏ đó, không chỉ là địa chỉ của lòng tốt, mà còn là ý chí và nghị lực của một con người mà khiếm khuyết rất nhiều thứ, trừ lòng tự trọng. Hãy để mác đại học sang một bên Từ chàng trai cầm tấm biển xin việc, người ta lại nhắc nhiều đến con số thất nghiệp đáng báo động: Trong 3 tháng đầu năm, số lao động trình độ đại học, sau đại học thất nghiệp là gần 178.000 người.
giáo dục, với những mô hình và phương pháp đào tạo chưa phù hợp với yêu cầu của xã hội. Nhưng làm ơn, thay bằng việc đổ lỗi cho ai đó, thay bằng việc bắt ai đó chịu trách nhiệm về chính cuộc đời mình, những cử nhân, thạc sĩ thất nghiệp hãy tự nhìn lại bản thân mình, có thực sự các bạn đang thất nghiệp, hay các bạn đang từ chối rất nhiều cơ hội được lao động chân chính, chỉ vì lý do công việc đó “không tương xứng” với bằng cấp mà các bạn đang có. Đừng treo lên cổ mình tấm bằng đại học mà đòi hỏi, kén chọn phải cho tôi vị trí có mức lương tương đương tấm bằng này. Bởi rồi sẽ đến một ngày, người ta sẽ không hỏi bạn có bằng gì, mà người ta sẽ hỏi, bạn làm được gì.
Đừng treo lên cổ mình tấm bằng đại học mà đòi hỏi Nếu đổ lỗi cho giáo dục, hãy thử nhìn người giàu nhất hành tinh Bill Gates. Người đàn ông được hàng tỷ người trên thế giới ngưỡng mộ sinh ra trên một đất nước được coi như chuẩn mực của giáo dục, nhưng ông vẫn rời bỏ trường đại học danh giá Harvard khi mới học năm thứ 2, bởi ngành học đó là “nguyện vọng của bố mẹ Bill Gates”, chứ không phải của bản thân ông.
Còn hàng trăm nghìn thanh niên Việt Nam, họ thất nghiệp và thất bại bởi họ nhờ người khác nghĩ hộ, nuôi dưỡng hộ ước mơ của mình, và cuối cùng, bắt cả người khác chịu trách nhiệm về cuộc đời mình. Vứt cái sĩ diện hão đầy ảo mộng về bằng cấp ấy vào sọt rác, và lao ra cuộc sống ngoài kia mà làm bưng bê, bồi bàn, rửa xe, bốc vác, giao hàng thuê, công nhân hay lao động chân tay đi. Sống đã, trước khi đòi những vị trí cao trong xã hội. Chàng trai Phùng Đức N khỏe mạnh, sức dài vai rộng nhường ấy, sao không đi làm hàng trăm, hàng nghìn công việc lao động phổ thông mà xã hội đang cần để kiếm tiền mua sữa cho con, mà lại ném lòng tự trọng đi để “ngửa tay” xin việc?
Thử nghĩ xem, nếu có nơi nào nhận chàng trai này vào làm việc, thì sẽ vì năng lực, hay một sự thương hại, thậm chí là “bố thí” không hơn không kém? Trên đường thành công, không có dấu chân của kẻ lười biếng
Lỗ Tấn nói: "Trên con đường thành công, không có dấu chân của kẻ lười biếng". Theo tôi, những cử nhân, thạc sỹ đang kêu gào thất nghiệp, đổ lỗi cho giáo dục, đổ lỗi cho xã hội... thực ra là những người lười biếng. Biết bao chắt chiu dành dụm để có được tấm bằng cử nhân, thạc sĩ, mà cuối cùng lại chịu cảnh không công ăn việc làm, sống ăn bám như một kiểu kí sinh vào xã hội rồi mơ mộng một ngày thành đạt, giàu có.
Không biết họ đã từng đọc ký ức về cuộc đời của huyền thoại Steve Jobs, trong đó có lý do ông bỏ học vì thiếu học phí. Khi đó, ông đã phải làm công việc là thu gom vỏ chai CoCa Cola rồi đem bán để duy trì cuộc sống. Tấm bằng đại học của Phùng Đức N, mà đi làm công việc như của một người “ve chai” như Steve Jobs, chắc chắn chàng trai này sẽ không làm vì “không tương xứng”. Hãy nhìn những tượng đài đó, và cuộc sống ngoài kia, đừng đứng đó mà xin xỏ công ăn việc làm nữa. Chẳng có thành công nào dành cho những kẻ bạc nhược như vậy cả. Nguồn: http://vtc.vn/cam-bien-dung-giua-duong-xin-viec-hay-lao-ra-cuoc-song-ma-lam-moi-viec-co-ich.538.567793.htm
Theo tin từ internet, đã qua 4 ngày kể từ khi xảy ra vụ nổ kinh hoàng tại thành phố Thiên Tân, Trung Quốc, vào hôm 12/8. Theo tin công bố của chính quyền Trung Quốc thì số người thiệt mạng là 104 người, nhưng theo người dân địa phương cho biết thì, trên thực tế, con số này là rất lớn. Theo tin tức mới nhất, số người thiệt mạng đã lên đến hơn 1.400 người, trong khi số người mất tích vào khoảng hơn 700 người.
Sau vụ nổ, một người dân tại thành phố Thiên Tân cho biết: “Đang nửa đêm, bỗng nhiên tôi nghe có tiếng động như tiếng sấm nổ rồi cửa sổ bị chấn động đến vỡ kính, sau đó lại thấy lửa cháy. Hôm sau, trên đường phố đầy những chân, tay thi thể người. Một nhân viên chữa cháy nhờ tôi giúp anh khiêng thi thể, tôi đã khiêng đến hơn 200 người. Một người đàn ông than khóc và nói rằng anh ấy không thể khiêng được nữa…” "Vụ nổ ở Thiên Tân đã qua 4 ngày, theo tin công bố của chính quyền Trung Quốc thì số người chết là 104 người, nhưng con số thực tế mà người dân cho biết là rất lớn. Theo tin mới nhất thì số người chết đã lên đến hơn 1.400 người.
Vụ nổ ở Thiên Tân đã qua 4 ngày, theo tin công bố của chính quyền Trung Quốc thì số người chết là 104 người, nhưng con số thực tế mà người dân cho biết là rất lớn. Theo tin mới nhất thì số người chết đã lên đến hơn 1.400 người. (Nguồn: Weibo)
người chia sẻ trên mạng xã hội tại Trung Quốc rằng, “Sau khi 9 trung đội và 3 tổ chuyên trách đi vào hiện trường vụ nổ thì một tiếng nổ lớn phát ra. Trong khoảng chu vi 1km từ trung tâm vụ nổ, tất cả đều biến thành đống đổ nát hoang tàn. Chỉ tính riêng sức tàn phá huỷ diệt của nó thì ít nhất cũng làm 180 người chết. Có một quân nhân nói rằng đã khiêng đi 300 thi thể.”
Một người có nick Meng Meng Hee kể lại rằng: “Một người bạn ở Thiên Tân cho biết trong bệnh viện đầy rẫy thi thể nạn nhân và người bị thương. Một người bạn của tôi làm việc trong bệnh viện nói rằng buổi tối hôm qua đã tiếp nhận hơn 300 người, nhưng chỉ cấp cứu được vài người.” Hiện nay trên mạng internet, người ta đưa lên rất nhiều hình ảnh thi thể bị cháy khét do vụ nổ, trông vô cùng thê thảm.
Khu hải cảng Vạn Khoa chỉ cách công ty Thụy Hải, nơi xảy ra vụ nổ, khoảng 600 mét. Theo quy định tiêu chuẩn, những kho hóa chất nguy hiểm, được xếp loại bậc trung và cực độc, phải cách khu dân cư cũng như đường giao thông ít nhất 1.000 mét. Thực tế, các tiểu khu xung quanh được xây từ năm 2007, còn công ty Thụy Hải lại được thành lập vào năm 2011, vì thế người ta đã đặt câu hỏi:
Tại sao lại cho phép xây kho hóa chất nguy hiểm ở gần khu dân cư buôn bán như thế?
Nhà của bà Cung, một người dân địa phương, cách nơi xảy ra vụ nổ chỉ 300 đến 500 mét. May mà bà và người nhà chỉ bị thương ngoài da, đồ đạc trong nhà thì bị xê dịch, rơi đổ lộn xộn tứ tung. Bà Cung mua một căn nhà ở khu hải cảng Vạn Lý vào năm 2011, và dọn đến ở vào tháng 10/2013. Bà nói: “Không ai có thể đùa với sinh mạng của mình, chỉ vì tôi không biết là nơi này lại ở gần cái kho nguy hiểm đến thế.” Theo tờ The Los Angeles Times, ít nhất 6.000 người đã bị mất nhà cửa. Nhiều người trong số họ nói với phóng viên tờ The Times rằng các quan chức chính phủ không hề cung cấp bất cứ thông tin gì về việc tái định cư, bồi thường hoặc thậm chí là về việc đảm bảo an toàn khi trả lại các vật dụng cho họ.
Một người dân khác cho biết cô nhìn thấy vụ nổ xảy ra tại căn hộ ở tầng thứ 27 khu dân cư Vanke Harbor City, thành phố Thiên Tân. Ngay lập tức, cô và chồng mình ra khỏi nhà. Cô nói, “Chúng tôi thuê phòng khách sạn để ở. Không ai trong phía chính quyền giúp đỡ chúng tôi cả. Họ nói là có kế hoạch tái định cư cho các nạn nhân, nhưng đơn giản chỉ là đưa họ đến sân chơi dành cho học sinh tại một trường học. Không ai mà có tiền, hoặc bạn bè, hoặc gia đình, lại muốn ở một nơi như thế.”
Sáng hôm qua (16/8), những người dân sống tại Qihang Jiayuan, một khu dân cư cao cấp gần nơi xảy ra vụ nổ, đã tập trung biểu tình tại một khách sạn gần Khu Phát triển Kinh tế Thiên Tân. Họ đưa ra một danh sách các yêu cầu: đòi chính quyền phải cử một nhóm để thành lập đường dây liên lạc trực tiếp với người dân tại khu dân cư, bồi thường thiệt hại bằng cách mua lại các ngôi nhà của họ, đưa ra kế hoạch tái định cư một cách cụ thể rõ ràng, và một số các biện pháp khác. Họ cũng kêu gọi nhà chức trách tiến hành một cuộc điều tra vì sao các kho hóa chất lại được phép vận hành cách nhà ở và trường học chỉ vài trăm mét.
Tóm lại, không ai biết được làm cách nào mà công ty Thụy Hải được chính quyền thông qua, cho phép tiến hành xây dựng kho bãi một cách thuận lợi. Điều mỉa mai là khẩu hiệu của công ty Thụy Hải lại luôn nhấn mạnh “an toàn là văn hóa của công ty.” Trước đó, theo trang tin 9news.com.au, truyền thông tại Trung Quốc đưa tin quân đội nước này đã xác nhận rằng nhà kho của công ty Thụy Hải chứa khoảng 700 tấn sodium cyanide và nhiều loại hóa chất độc hại khác. Bưng bít thông tin Trang tin 9news.com.au cho biết, người dân tại thành phố Thiên Tân, thân nhân của các nạn nhân và các cư dân mạng chỉ trích chính quyền Trung Quốc không minh bạch trong việc công bố các thông tin có liên quan đến vụ nổ. Chính quyền nước này đã chặn tất cả các lời bình luận mang tính chỉ trích đối với việc xử lý hậu quả sau vụ nổ. Hơn 360 tài khoản trên các mạng xã hội bị đóng cửa. Ngoài ra, hơn 50 trang web khác cũng bị đóng cửa hoặc đình chỉ hoạt động vì “gây hoảng loạn khi công bố thông tin chưa kiểm chứng, khiến người đọc lan truyền tin đồn vô căn cứ.” Hôm 14/8, trang ejinsight.com cho biết, sau khi vụ nổ xảy ra hôm thứ Tư (12/8), các hãng tin quốc tế gồm CNN và BBC đều đưa tin ngay lập tức, trong khi đó đài truyền hình tại thành phố Thiên Tân vẫn giữ im lặng trong khoảng 10 tiếng đồng hồ và cho chiếu phim truyền hình Hàn Quốc. Sáng ngày hôm sau (13/8), đài truyền hình này chỉ phát sóng 1 đoạn video clip dài một phút, do một cư dân mạng quay về vụ nổ, và không hề đề cập đến các tin tức cập nhật mới nhất liên quan đến vụ nổ hay số lượng thương vong trong thảm họa này. Các kênh truyền hình khác cũng không hề đưa tin về vụ việc. Một số kênh chỉ phát sóng các chương trình vui chơi giải trí để thay thế cho tin tức về vụ nổ. Phóng viên Will Ripley của hãng tin CNN đã bị buộc phải dừng bản tin phát sóng trực tiếp, được thực hiện bên ngoài bệnh viện Thiên Tân, khi một người đàn ông la lớn: “Chúng tôi không cần người nước ngoài đến giúp đưa tin cho người Trung Quốc.” Video phóng viên CNN bị tấn công:
Công an cũng kiểm tra giấy tờ tùy thân của một phóng viên Đài Loan, tịch thu máy quay và lấy thẻ nhớ trong máy. Bộ phận tuyên truyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc ra lệnh tất cả mọi người, trừ các phóng viên của phương tiện truyền thông quốc gia, phải rời khỏi hiện trường vụ nổ. Tinh Vệ và Mộc Lan tổng hợp
Ngày 14/7/2005 ở trong hang Rồng thuộc thôn Thạch Môn huyện Lâm Vũ tỉnh Hồ Nam người ta phát hiện một con “rồng đá” có vảy như rồng thật, thân hình uốn lượn ẩn núp dưới nước.
Các chuyên gia đo thấy “rồng đá” này dài hơn 13 mét, dày từ 0,6 đến 0,8 m. Khu “đầm rồng” ở đó cao khoảng 5m, rộng 6m, dài khoảng 30m. Chuyên gia địa chất cho biết, thời gian hình thành “rồng đá” khoảng trên 100 triệu năm.
Phát hiện “rồng Trung Quốc” ở hang rồng thuộc huyện Lâm Vũ tỉnh hồ Hồ Nam: Rồng có vảy, trông sống động như thật
Phát hiện “rồng Trung Quốc” ở hang Rồng thuộc huyện Lâm Vũ tỉnh hồ Hồ Nam: rồng có vảy, trông sống động như thật
Hang Rồng Mây Khói là một trong tám phong cảnh ly kỳ ở Lâm Vũ, nhiều người đến đây đều ngạc nhiên về tài nguyên du lịch phong phú của vùng đất này.
Huyện Lâm Vũ không những có hang Rồng, mà còn có “rồng đá” sống động như thật, “đầm rồng”, “khí rồng” và trân châu quý hiếm. Trong động ngoài “kỳ rồng ngủ đông” còn thường xuyên có hiện tượng như “nuốt mây nhả sương” trông vô cùng kỳ ảo. Đặc biệt là “rồng đá” trong hang Rồng không khác gì tạo hình con rồng trong văn hóa Trung Hoa, vì thế người ta cho rằng nguyên mẫu rồng Trung Hoa có lẽ xuất phát từ đây.