Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu - gới tính. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu - gới tính. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

Đời này tôi không đền đáp nổi Ân tình của bố chồng

Đời này tôi không đền đáp nổi Ân tình của bố chồng

Khi tôi thú nhận mình "đã lỡ", ông rất buồn nhưng cứ an ủi tôi, còn đứa nhỏ, nó là con của tôi thì cũng là cháu của ông.

Khi tôi đang ở viện, chờ làm thủ tục Kovac thì bố chồng đến tận nơi kéo về. Ông bảo tôi nhất quyết phải giữ lại đứa trẻ.

Nó là niềm hy vọng của cả nhà, nên tôi không được phép làm điều thất đức này. Nghe giọng nói run rẩy, nghẹn ngào của người đàn ông đã gần 70 tuổi, tôi chỉ còn biết khóc. Trong lòng tôi cứ nhủ thầm ‘Bố ơi, bao giờ con mới trả hết ơn nghĩa của bố đây?’.

Số phận tôi không may mắn, liên tục mất đi những người thân yêu. Năm 8 tuổi, tôi mồ côi bố, hai mẹ con phải ra túp lều chăn vịt ngoài đồng sinh sống. Đến năm 12 tuổi, mẹ tôi lại mất trong đêm mưa bão, khi bà lên cơn động kinh nằm úp mặt xuống vũng nước không ai biết.

Bơ vơ không cha mẹ, tôi chỉ dựa vào đàn vịt mà sống. Đúng lúc ấy có một gia đình mới chuyển về bán tạp hóa ở đầu làng, cả nhà họ có 5 người: Bố, mẹ, 2 con gái và 1 cậu con trai.

Một lần, khi tôi mang trứng vịt ra bán, hai bác hỏi về hoàn cảnh của tôi thì mấy người làng kể lại sự việc. Mấy ngày sau, tự nhiên hai vợ chồng người bán tạp hóa đến tìm tôi, họ nói nếu muốn tôi có thể đến ở cùng, phụ giúp việc bán hàng và quan trọng nhất là sẽ giúp tôi tiếp tục đi học.

bo-chong-tuyet-voi-blogtamsuvn 1


Ân tình của bố chồng đời này tôi không đền đáp nổi

Từ ngày về với gia đình hai bác, tôi như sống lại quãng thời gian hạnh phúc trước đây, khi còn có cả cha lẫn mẹ. Vốn là đứa trẻ chịu khổ đến mức chai sạn nhưng nhờ có sự gần gũi của cả nhà mà tôi đã thay đổi hẳn, hay cười nói hơn, không còn lầm lì như trước nữa. Các anh chị em trong nhà cũng thực lòng quý mến tôi, chẳng ai coi tôi giống như người giúp việc cả.

Nhờ sự giúp đỡ của họ, tôi đã học hết cao đẳng và tìm được việc làm khá tốt trong khu công nghiệp gần nhà. Chị lớn và chị hai đi lấy chồng, chỉ còn anh trai út, tên là Huy.

Gia đình hai bác ai cũng đẹp, trừ mỗi Huy. Lưng anh hơi gù và yếu ớt vô cùng. Dù học công nghệ thông tin nhưng anh chỉ nhận việc làm thêm ở nhà hay sửa chữa máy cho bà con quanh vùng chứ không làm được ở công ty lớn. Thương anh, nên tôi luôn tìm cách giúp đỡ những việc sinh hoạt thường ngày. Và anh đã có tình cảm với tôi lúc nào không biết.

Khi Huy tỏ tình, tôi đã hết sức bất ngờ, trước nay tôi vẫn chỉ coi anh như anh trai mà thôi. Và hơn nữa, tôi đã có tình yêu của mình, đó là một chàng trai làm cùng công ty, anh ấy khá đẹp trai và nhiều tài lẻ. Biết chuyện, Huy buồn lắm song vẫn không quên bảo tôi cứ chọn ai trái tim mách bảo, còn mình sẽ luôn chúc tôi hạnh phúc.

Không biết có phải do buồn vì thất tình hay không mà sau đó Huy bị ốm rất nặng. Tôi quyết định sẽ về bên Huy. Hai bác đã ngăn cản, nói tôi không cần phải đền ơn cho gia đình mình bằng hạnh phúc cả đời. Nhưng khi thấy tôi kiên quyết, họ cũng thuận theo. Và đám cưới diễn ra sau đó ít lâu.

Sau ngày cưới, sức khỏe của Huy tương đối ổn định nhưng vẫn phải nằm liệt giường. Chuyện sinh hoạt thường ngày còn khó khăn nên chẳng nói gì đến chuyện ‘vợ chồng’. Cho đến 6 năm sau, khi đã 28 tuổi, tôi vẫn chưa một lần hưởng trọn vẹn hạnh phúc của người phụ nữ. Lúc này, cả nhà chỉ còn lại bố chồng, chồng và tôi, mẹ chồng đã mất 2 năm trước, chị gái lớn đi nước ngoài cùng chồng, chị thứ hai vào Nam làm việc.

Biết tôi buồn vì chưa có con cái, bố chồng gợi ý hai vợ chồng đi thụ tinh nhân tạo, chuyện tiền bạc không phải lo. Tôi nghe thế đã rất mừng, đã định ngày vào viện Từ Dũ trong Nam thì đột nhiên một việc ngoài kế hoạch đã xảy ra.

Tình cờ trên đường đi lấy hàng – từ ngày lấy chồng tôi ở nhà bán hàng chứ không đi làm công ty nữa – tôi gặp lại Hoàn, người yêu cũ. Anh rủ tôi đi ăn và sau bữa có chút men say, chúng tôi đã vào nhà nghỉ với nhau.

Tôi thật sự bị anh cuốn hút và cũng bởi bản năng đã khiến tôi đi lệch đường, không làm chủ được bản thân. Sau hôm đó, chúng tôi còn gặp nhau nhiều lần nữa cho đến lúc tôi phát hiện ra mình có bầu thì anh mất hút.

Cái bụng ngày một to lên của tôi và những biểu hiện thai nghén không giấu nổi con mắt của bà con cùng làng. Họ đồn thổi về bố đứa con trong bụng tôi rất ác ý.

Lúc này, tôi đành thú thực với bố chồng, nói mình đã lỡ. Ông rất buồn nhưng cứ an ủi tôi cố gắng vượt qua ‘miệng lưỡi thiên hạ’, còn đứa nhỏ, nó là con của tôi thì cũng là con của Huy và là cháu của ông, chẳng sao hết.

Một lần, khi bố chồng chở tôi đi chợ, tôi tận tai nghe thấy người ta dè bỉu ông, nói rất khó nghe về chuyện bố không biết dạy con, còn ông chỉ lảng đi như không hay biết. Thương bố quá, tôi quyết định đi bỏ cái thai oan nghiệt để ông đỡ bị chửi bới vô lý thế này. Nhưng chẳng ngờ, khi biết chuyện, bố đã đến tận nơi cản tôi lại.

Người ta nói tôi không may mắn nhưng tôi chắc chắn không phải vậy. Vì nếu thế, thì tôi đã chẳng được sống trong gia đình này và là con cái của một người bố tốt đến nhường ấy.

NguồnTheo Đất Việt
Bất lực khi nhìn con trên clip s e x

Bất lực khi nhìn con trên clip s e x

Tôi đã chết lặng, không tin vào mắt mình trước những hình ảnh trong đoạn clip mà tôi xem được trên một diễn đàn về vi tính. Đó là hình ảnh đứa con gái bé bỏng mới 16 tuổi đầu như người đàn bà đầy kinh nghiệm đang mãn nguyện trao thân cho một cậu trai lạ mà con gọi là “chồng” – anh Đoàn Ngọc Du, Q.1, TP.HCM tâm sự.



Anh Du kể: “Tôi làm về kĩ thuật nên cũng thường xuyên làm việc ở nhà. Tôi chỉ biết chuyện khi anh bạn thân gửi cho một đường link của diễn đàn về công nghệ với lời nhắn: Ông vào mà xem có phải con gái nhà ông không, rồi xử lý đi? Mở đường link bạn gửi, tôi như bị kéo tụt về nơi tăm tối nhất của cuộc đời. Clip đó được đưa lên khoảng 1 giờ trước.

Tôi đã chết lặng, không tin vào mắt mình trước những hình ảnh trong đoạn clip  mà tôi xem được. Đó là hình ảnh đứa con gái bé bỏng mới 16 tuổi đầu như người đàn bà đầy kinh nghiệm đang mãn nguyện trao thân cho một cậu trai lạ mà con gọi là “chồng”.

Tôi không biết con bé đã làm chuyện này bao lần khi mà đến giờ clip con không mảnh vải che thân, quay cuồng bên bạn trai lan nhanh như virút trên Internet.

Những dòng rủa xả của cư dân mạng, những lời nói tục tĩu, những nhận xét khiếm nhã về những nơi đáng lẽ con phải giữ kín như vàng như từng mũi dao cứa thêm vào lòng tôi.

Bất lực khi nhìn con trên clip s-e-x
Tôi không biết con bé đã làm chuyện này bao lần khi mà đến giờ clip con
không mảnh vải che thân, quay cuồng bên bạn trai lan nhanh như virút trên Internet.

Tôi đã vật vã với suy nghĩ: mình có phải là người cha tốt, yêu con, quan tâm con không khi mà ngay lúc con vẫn còn trong vòng tay mình nó đã làm ra những chuyện tày trời như thế, còn tôi không biết gì.

Con tôi vẫn luôn là một đứa trẻ ngoan, cháu học giỏi, chăm chỉ, 10 năm cháu đều đặn ngày học ở trường tối đi học thêm ở trung tâm. Cháu có người yêu từ bao giờ, làm thế này từ bao giờ, ở đâu tại sao tôi không biết. Biết bao câu hỏi được đặt ra, nhưng một câu trả lời tôi cũng không có được.

Tức tốc gọi con gái về, con bé thản nhiên như không có chuyện gì. Tôi nổi giận, chưa kịp hỏi câu nào đã cho một bạt tai rồi lôi sềnh sệch nó vào chỉ cho nó clip trên máy tính: Ai dạy mày làm việc này? Tao muốn chém mày một nhát cho chết luôn!…

Lúc này con bé mới hoảng hốt nhìn bố: Bố ơi…lên mạng rồi, con làm thế nào bây giờ, rồi khóc.

Tôi mất hết bình tĩnh chỉ muốn nổi điên nên lôi con ra đánh cho một trận, cũng may vợ tôi về kịp. Vợ tôi bảo, tro trấu thì con nó cũng bôi lên mặt mình rồi, anh đừng đánh con… lỗi của mình, mình không biết dạy con.

Nghe vợ, tôi cũng tỉnh phần nào, hai vợ chồng bàn bạc bảo nhau: chồng thì gọi điện cho bạn bè nhờ cậy xem có ai quen biết để hạ clip của con xuống trước khi nó lan truyền khắp nơi trên mạng. Còn vợ thì nói chuyện với con xem chuyện gì đã xảy ra.

Ban đầu con bé không chịu nói, nhưng mẹ gặng mãi nó cũng kể. Nó yêu bạn cùng lớp học thêm, hai đứa hay rủ nhau đi học và quan hệ với nhau vài lần rồi. Con bé kể:  Clip này, anh ấy bảo chỉ quay để xem thôi, xem xong mình cất đi là không sao nên con đồng ý cho anh ấy quay để xem và làm kỷ niệm.

Nghe con nói xong cơn điên của tôi lại nổi lên. Giận con, hận thằng hại đời con mình, tôi lùng sục bắt con gái dẫn tới nhà thằng trời đánh ấy. Nhưng con bé khóc. Bố ơi bố đừng bắt anh ấy đi tù, con yêu anh ấy. Bố ơi, con sai rồi, đây là lỗi của con, con không như thế nữa đâu bố ơi.

Chẳng còn biết nói gì tôi nhìn con bất lực!

Chuyên gia tâm lý Nguyễn An Chất – Giám đốc TT tư vấn tâm lý An Việt Sơn: Người làm cha, làm mẹ không ai muốn con mình, đặc biệt là con gái yêu đương sớm chứ chưa nói đến có quan hệ tình dục (QHTD) ở tuổi vị thành niên.

Tuy nhiên, trong thời đại bùng nổ thông tin, khi mà trẻ tiếp xúc quá sớm, quá nhanh với  phim ảnh phương Tây, những thông tin các loại về s-e-x thì việc cấm trẻ QHTD là điều rất khó.

Thực tế phần đông bạn trẻ ngày nay không còn coi chuyện QHTD trước hôn nhân là điều ghê gớm, là vi phạm đạo đức. Sự thiếu hiểu biết, hiểu biết lệch lạc về tình dục dẫn đến nhiều hành động sai trái.

Người lớn ai cũng hiểu rất rõ về những nguy cơ có thể xảy ra khi trẻ QHTD sớm, nhưng tâm lý chung của hầu hết các bậc cha mẹ không muốn con cái tiếp cận, tìm hiểu nhiều về vấn đề rất nhạy cảm là giới tính và tình dục, nên ít phụ huynh chịu giải thích cặn kẽ điều này với con, mà chỉ cấm đoán, thậm chí mắng chửi khi con hỏi về s-e-x.

Khi phát hiện ra con lỡ QHTD, thậm chí phát hiện cả clip s-e-x của con bố mẹ nên cố kìm chế sự nóng giận. Sự nóng giận của cha mẹ không thay đổi được thực tế, thậm chí nó có thể làm mọi việc xấu hơn. Cha mẹ cần bình tĩnh để nhận thấy rằng mình cũng có lỗi để có thái độ xử sự đúng.

Cha mẹ cần cho trẻ thấy mình là người bạn, người giúp con thoát khỏi tình trạng khó xử, giúp con có những quyết định đúng đắn trước sai lầm đã mắc phải.

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

Xin lỗi anh, chồng có thể bỏ nhưng bố mẹ chỉ có một

Xin lỗi anh, chồng có thể bỏ nhưng bố mẹ chỉ có một

Mình tủi thân và thương bố mẹ vô cùng. Lòng mình quyết tâm rồi nhưng tim sao vẫn đau thế này..

Bài viết “‘Hầu hết phụ nữ đều ghét về quê chồng ăn Tết‘” của bạn gãi đúng chỗ ngứa của mình. Đang giờ làm việc, mình cũng phải thu xếp ngồi viết đôi lời tâm sự đây.

Năm nay mình quyết rồi, dù trời sập đi chăng nữa, mình vẫn về nhà mẹ đẻ ăn Tết. Mình chẳng lý do lý trấu gì lòe chồng hết. Mình nói thẳng là mình không muốn làm người con bất hiếu, mình muốn sum họp với gia đình mình.

Không nhắc tới thì thôi, đụng đến chuyện này là mình lại trào nước mắt và cảm giác uất nghẹn lắm. Mọi người biết không, mình về nhà chồng đến nay ngót nghét 7 năm mà chưa 1 lần cùng bố mẹ đón Tết.

Chồng mình quê Thái Bình, mình ở Vinh. Nhà chồng mình còn cổ hủ, phong kiến nên bó buộc nhiều thứ lắm. Bố mẹ chồng yêu cầu vợ chồng mình và cháu phải về quê ăn Tết, ăn xong hóa vàng và giỗ cụ nội vào mùng 5 Tết rồi muốn đi đâu thì đi.

danong1-4baf1

Nhưng năm nay thì khác. Tháng 6 vừa rồi, bố mình phát hiện bị ung thư vòm họng. Nửa năm chạy chữa thì cũng hòm hòm. Nhưng bệnh này thì mọi người biết đấy, chỉ kéo dài được thêm 1 vài năm.

Thế là năm nào cũng như năm nào, đến chiều mùng 5, muộn thì sáng mùng 6 mình mới lật đật về quê ngoại 1, 2 ngày với bố mẹ đẻ. Có khi còn chẳng được về vì có năm mùng 6 Tết đã phải đi làm rồi.

Mình tủi thân và thương bố mẹ vô cùng. Giao thừa gọi điện về, nghe giọng bố mẹ nói, lúc nào mình cũng khóc. Từ ngày lấy chồng, Tết nào mình cũng thấy như ngày tận thế. Ngày xuân đoàn viên, gia đình sum họp ấm áp của bao người, nhưng đối với mình và bố mẹ mình, đó là ngày cô độc, buồn tủi nhất.

Mình hối hận nhiều lắm. Bố mẹ mình già rồi, lại có mỗi mình là con độc nhất. Ngày xưa ông bà đã tỏ ý muốn mình về Vinh làm việc rồi lấy chồng ở đó cho gần cha mẹ, nhưng mình nhất nhất không nghe. Lúc đó, mình tham vọng tiến thân ở Hà Nội và cũng trót yêu chồng mình rồi nên bất hiếu.

Mình không ngờ gia đình chồng và chồng lại gia trưởng cực độ như thế. Chỉ cần mình mở miệng xin về quê ngoại ngày Tết, điệp khúc “Thuyền theo lái, gái theo chồng” sẽ được chồng và mẹ chồng nhắc lại cho nhớ.

Có 1 năm, mình cố nài nỉ mẹ chồng thì bà nổi xung, dằn dỗi. Bố chồng còn gọi điện hẳn cho thông gia, trình bày rõ quan điểm “Dâu con nhà tôi phải ăn Tết quê chồng. Ông bà thông cảm. Tôi sẽ bảo cháu sắp xếp dịp khác về thăm ông bà”.

Từ đó, mình chẳng bao giờ xin xỏ chồng và bố mẹ chồng về quê ăn Tết đằng ngoại nữa. Mình không muốn ầm ĩ cửa nhà, cũng không muốn bố mẹ đẻ bị thông gia gọi điện “mát mẻ”. Mình thà nhẫn nhịn, khi rảnh thì thu xếp về thăm bố mẹ còn hơn.

Nhưng năm nay thì khác. Tháng 6 vừa rồi, bố mình phát hiện bị ung thư vòm họng. Nửa năm chạy chữa cũng hòm hòm. Nhưng bệnh này thì mọi người biết đấy, chỉ kéo dài được thêm 1 vài năm. Vì thế, năm nay mình muốn ở quê ngoại để gần gũi, chăm sóc bố.

Mình đã bàn với chồng chuyện này và cũng gọi điện xin phép mẹ chồng. Mình nghĩ, nhà chồng khó tính, gia trưởng đến đâu cũng phải có tình người. Trong hoàn cảnh éo le của mình, bố mẹ chắc cũng sẽ thông cảm. Nhưng tất cả những gì mình nghĩ đều trật lất. Cả chồng và bố mẹ chồng đang làm ầm ĩ, xơi xơi mắng chửi mình.

Nguyên văn những gì chồng mình nói “Cô làm sao thế. Cả năm rồi bố trị bệnh trên đây, cô ở gần chăm sóc còn chưa đủ sao mà mấy ngày Tết còn đòi mò về. Cô là loại vợ, loại dâu con kiểu gì thế. Cô định bôi tro trát chấu vào mặt tôi và bố mẹ à. Làm gì có chuyện con gái đi lấy chồng còn dám về nhà mẹ đẻ ăn Tết. Tôi cấm”.

Bố mẹ chồng cũng đã gọi điện lên, không tiếc lời xỉ vả mình láo toét, đầu toàn đất không biết suy nghĩ, không biết đối nhân xử thế. Lí lẽ của ông bà là “Ngày thường về nhà ngoại không cấm, thiếu gì ngày…”.

Chẳng hiểu ông bà không hiểu thật hay cố tình không hiểu. Ngày Tết là ngày đoàn viên, ông bà mong con cái đoàn tụ thì bố mẹ mình cũng vậy. Hơn nữa, ông bà nội con đàn cháu đống, thiếu 1 đứa chết ai, bố mẹ mình thì chỉ có mình là con độc nhất.

9f86a4561c0301b05134baa69e8621c61

Bố mẹ chồng lại chơi bài cũ, gọi về “xin phép” thông gia cho con gái ăn Tết nhà chồng. Bố mẹ mình thương con, sợ con gặp rắc rối, gọi điện lên khuyên nhủ cứ ăn Tết nhà chồng rồi về thăm bố mẹ sau cũng được. Nhưng mình đã quyết tâm rồi, mình sẽ không thỏa hiệp đâu. Trước đây mình chỉ cho rằng chồng và gia đình chồng gia trưởng, cổ hủ song giờ mới thấy rằng họ độc ác nữa.

Hôm qua, chồng đập lá đơn li hôn xuống bàn nói mình muốn về quê ngoại ăn Tết thì ký đơn đi rồi hãy về. Mình cũng chẳng sợ, ký đơn rồi đi thẳng vào phòng.

Chồng mình tức tối lắm, mặt anh tái mét đi, sau đó anh la hét, chửi bới. Bữa sáng nay, anh ấy chỉ tay vào mặt mình “Cô giỏi. Tôi cho cô cơ hội cuối cùng để quay đầu. Nếu không, lát nữa tôi sẽ đi nộp đơn”.

Mình chỉ nói duy nhất 1 câu với anh “Em đã quyết rồi. 7 năm nay em đã là đứa con bất hiếu. Bố em sắp mất, cơ hội để em sửa sai không nhiều. Chồng có thể bỏ nhưng bố mẹ thì chỉ có 1″.

Lòng mình quyết tâm rồi nhưng tim sao vẫn đau thế này.

Nguồn blogtamsu

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

Cô gái từ bỏ chàng trai vì quá nghèo và cái kết không tưởng sau 10 năm gặp lại

Cô gái từ bỏ chàng trai vì quá nghèo và cái kết không tưởng sau 10 năm gặp lại

Đôi khi những toan tính trong tình yêu lại khiến chúng ta trở thành người thua cuộc. Thừa nhận một điều rằng tình yêu cũng cần có vật chất nhưng đừng để vật chất đó biến chúng ta trở thành người tầm thường và thực dụng.


Trong cuộc sống ai cũng có một mảnh ghép phù hợp với mình, nhiều cô gái mong muốn rằng người yêu họ là một thanh niên lịch lãm, đẹp trai trong khi có người chỉ đơn giản muốn chồng tương là một người yêu cô ấy hết lòng. Nhưng đối với cô gái dưới câu chuyện này lại có một sự lựa chọn hoàn toàn khác. Điều ấy đã đẩy cô vào sự tiếc nuối, hối hận hay là một toan tính vụ lợi khác ghê gớm hơn???

Câu chuyện của hai người họ bắt đầu từ một tình yêu đơn phương có khoảng cách, không phải khoảng cách về địa lý mà là một khoảng trống vô hình về vật chất. Trong khi cô gái là con của một gia đình giàu có thì anh chàng chỉ là một thanh niên nghèo khó.

Anh chàng say mê vẻ đẹp của cô gái và quyết định bày tỏ tình cảm của mình. Đáp lại sự mong chờ của anh là thái độ khinh khỉnh của cô. “Mức lương hàng tháng của anh chỉ bằng chi phí sinh hoạt hàng ngày của tôi. Anh mơ khi nghĩ rằng tôi đồng ý yêu anh? Chả hiểu điều gì khiến anh hành động như thế này? Tôi không bao giờ yêu anh đâu. Anh hãy đi tìm một cô gái có cùng hoàn cảnh và cuộc sống như anh nhé!”. Cô gái nói rồi bỏ đi để lại chàng trai đứng đó một mình.

Từng câu nói của cô gái như cứa vào trái tim đang bị tổn thương của chàng trai. Anh đã nhớ từng lời, từng lời trong thái độ gằn gọc và coi thường của cô.

Thời gian qua đi, thấm thoát cũng đã 10 năm, dường như ông trời đã sắp đặt một tình huống để họ gặp lại. Trong trung tâm thương mại đông người, cô gái nhanh chóng có thể nhận ra chàng trai năm xưa từng bị mình làm cho bẽ mặt vì muốn trèo cao. “Này , thế nào rồi anh? Chồng tôi bây giờ là một người tài giỏi, mỗi tháng anh ấy có thể kiếm 15.700USD, anh có thể vượt qua mức lương đó chứ?”, cô nói và cười nhếch mép.

Người đàn ông nghe xong câu nói của người phụ nữ anh từng yêu tha thiết, bất giác anh cảm thấy đau đớn, thất vọng vì đã không ngừng nhớ về cô trong suốt 10 năm qua. Anh không nói gì và bình thản nhìn cô.

Bỗng nhiên, anh chồng cô gái tiến đến bên cạnh, nhìn người đàn ông đứng đó vui mừng nói: “Chào anh! Chúc anh một buổi chiều tốt lành! Tôi thấy hình như anh quen vợ tôi?”. “Vâng! Cảm ơn anh. Anh cũng vậy nhé! Tôi có quen chị nhà anh”, người đàn ông mỉm cười nói.

Anh chồng quay sang cô gái, “Em yêu, anh muốn giới thiệu với em đây là sếp của anh, anh ấy đang làm chủ dự án 1 tỷ đô mà anh đang làm việc”. Người phụ nữ sửng sốt trước những điều cô đang nghe và không nói được câu gì.

“Anh Carter, tôi có chút chuyện phải đi. Xin lỗi anh chị. Rất vui khi được gặp hai người vào hôm nay”. Đôi vợ chồng đứng đó yên lặng nhìn theo những bước chân của người đàn ông thành đạt cho đến khi anh đi khuất.

Lấy bình tĩnh trở lại, người phụ nữ nghi ngờ hỏi lại chồng: “Đó là sếp của anh?”. “Đúng vậy! Anh ấy là một người đàn ông rất khiêm tốn nhưng anh ấy từng có một câu chuyện tình yêu buồn. Anh ấy từng yêu một cô gái nhưng cô ấy không chấp nhận vì anh quá nghèo. Anh đã làm việc chăm chỉ, vượt lên cái nghèo và thực sự thành công. Bây giờ, anh ấy là một triệu phú có thể kiếm được hàng triệu, hàng triệu đô la mỗi tháng. Nhưng anh ấy vẫn chưa lập gia đình vì chưa quên được cô gái đó”.

“Cô gái đó sẽ là một người may mắn nếu cô đồng ý yêu và cưới anh ấy”, anh chồng nói. Tai người phụ nữ như ù đi, cô không nói được câu nào nữa.

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

Chồng ơi! Bồ rủ anh đi nhà nghỉ này, có đi không để trả lời

Chồng ơi! Bồ rủ anh đi nhà nghỉ này, có đi không để trả lời

"Chồng ơi có bồ nhắn tin hẹn đi nhà nghỉ này, có đi không để còn trả lời nào". Chồng lon ton chạy vào mặt cắt không ra máu: "Em nói vớ vẩn gì vậy? Bồ nào, hẹn đi đâu. Anh làm gì có con bồ nào?"....
Hôm nay vô tình đọc được bài báo Bà xã ơi! Người yêu cũ của em gọi này  khiến tôi lại nhớ đến câu chuyên của mình. Tôi thấy nhân vật nữ trong câu chuyện đó là người phụ nữ hạnh phúc vì tôi cảm nhận được chồng bạn rất yêu vợ dù ghen nhưng vẫn tôn trọng quyền riêng tư của vợ, không ích kỷ với vợ vì cho cô ấy đi gặp người cũ.

Còn câu chuyện của tôi lại oái ăm hơn, cô nhân viên mới của chồng không phải hẹn gặp nói chuyện hay hỏi công việc mà là hẹn đi… nhà nghỉ.
Chồng tôi là người đàn anh bảnh trai, ga lặng và làm việc khá nhiệt tình. Chúng tôi yêu nhau nhân đợt công ty bố tôi tổ chức tiệc và mời các đối tác đến dự trong số đó có anh. Tôi khá chú ý đến anh vì còn ít tuổi mà đã lập được công ty gỗ cho riêng mình.
Anh cũng đến chúc rượu và làm quen với tôi, ngày đó tôi là trợ lý làm việc trong công ty của bố. Sau dịp đó anh mời tôi đi ăn rồi tán tỉnh. Sau một thời gian chúng tôi yêu nhau và kết hôn trong niềm vui hân hoan chúc phúc của mọi người.

chong-bo-goi-blogtamsuvn

Chúng tôi sống với nhau khá hạnh phúc, đến nay cũng đã được hơn 3 năm. Con trai chúng tôi đã biết đi, nó rất đáng yêu và thông minh. Chồng tôi đẹp trai lại có chút tiền nên tôi biết anh có rất nhiều cô gái vây quanh, đàn ông vây quanh tôi cũng không ít vì tôi cũng thuộc dạng tiểu thư xinh đẹp chứ không kém cạnh gì chồng. Nhưng có lẽ cả hai đều ý thức được gia đình có ý nghĩa như thế nào.
Lấy nhau về, tôi vẫn làm cho công ty của bố, nhiều lần chồng bảo tôi về giúp đỡ anh nhưng tính tôi ngại vợ chồng va chạm nên từ chối. Chồng cũng ngoan sáng đưa vợ đi làm chiều đón vợ về, hôm nào chồng bảo tối phải đi tiếp khách thì tôi đi ô tô riêng. Nhìn chúng tôi hạnh phúc bên nhau khiến bạn bè phải trầm trồ ngưỡng mộ.
Tôi xin quay lại câu chuyện cô nhân viên nhắn tin gạ gẫm chồng. Cách đây vài tháng, chồng bảo là bên anh mới tuyển thêm người. Tôi còn đùa:
– Chắc toàn chân dài nhỉ?
Anh cười:
– Dài ngắn gì anh đâu quan tâm cứ làm được việc là được.
Tôi nguýt chồng với vẻ không tin tưởng rồi cười. Hôm trước lúc chồng đang vào nhà tắm để vệ sinh cá nhân, tôi với Bi ôm Ipad chơi. Bỗng có tin nhắn gửi đến trong zalo của chồng với cái tên chồng lưu là Hương.nhân viên. Tôi nghĩ bụng chắc là cô nhân viên mới. Để xem cô ta nhắn gì, tôi đưa con trai điện thoại để chơi còn tôi ôm Ipad đọc tin nhắn với tâm thế hồi hộp.
– Chào sếp, sếp đang làm gì đấy ạ?
Tôi đóng vai chồng nhắn tin lại:
– Ừ anh đang xem ti vi.
– Với ai ạ?
– Một mình, còn em? Em nhắn tin cho anh có việc gì không?
– Em cũng đang nằm xem ti vi một mình, thế vợ con anh đâu. Em thấy nhớ anh nên nhắn tin không được à.
Tôi hơi nghi ngờ, nhắn tin để thử.
– Nhớ anh ư? Ừ vợ con anh đi về bên ngoại vài hôm.
– Em nhớ anh thật mà, vừa đến công ty em đã rất để ý đến anh rồi.
Vậy à! Anh có sức hút vậy sao.
– Dĩ nhiên rồi, em mê anh từ lần đầu gặp nhưng giờ mới dám thổ lộ.
Tôi thở phào, hẳn là giờ mới thổ lộ, chắc mối quan hệ này chưa có từ trước.
– Vậy à, nhưng anh đã có gia đình.
– Anh không thích em à? Có gia đình thì sao chứ, em yêu anh nên em mặc kệ. Em ở mình buồn quá, anh qua với em đi.
– Qua đâu?
– Qua chỗ em ở hoặc nếu anh muốn mình có thể đi nơi khác?
– Nơi khác? Ý em là??
– Biết rồi còn hỏi, em thực sự rất yêu anh. Anh đến đi em thấy cô đơn lắm.
– Ừ vợ con đi vắng anh cũng thấy trống trải cô đơn, hay em đến khách sạn X ở ngoại thành đi, lát anh đến.
– Sao anh không đón em, mà sao hẹn xa vậy anh?
– Ừ ở xa mới không ai biết, anh đón em lỡ ai thấy được lại không hay. Em chịu khó đi tắc xi đến đó, tý lên anh thanh toán cho em sau.
– Vâng! Anh nhớ đi luôn nhé, em chờ anh.
– Ok cưng!
Haha tôi cho cô ta leo cây cho biết mặt đồ con gái gạ gẫm chồng người khác không biết xấu hổ, lúc này tôi mới bảo:
– Chồng ơi, bồ của anh hẹn anh đi nhà nghỉ này vào mà trả lời.
Chồng cong đít chạy vào, lo lắng
– Em nói vớ vẩn gì vậy? bồ nào, hẹn đi đâu. Anh làm gì có con bồ nào?
Nhìn mặt chồng em vừa buồn cười vừa tức, em giả vờ ôm khư khư cái ipad rồi khóc:
– Anh còn bảo không có gì ư? Sao để đến mức nửa đêm nó hẹn đi nhà nghỉ thế này. Anh giải thích đi.
– Ai hẹn, em nói rõ đi.
– Cô Hương nhân viên mới của anh chứ ai.
– Trời ạ! Anh thề với em, Hương hay Hoa gì đó anh chưa bao giờ qua lại hay có tình ý gì. Đưa Ipad đây anh xem nào.
– Xem gì mà xem, nó hẹn anh ở khách sạn X anh đi đi.
– Em điên à! Anh không có gì thật mà. Một bà vợ còn chăm chưa nổi thì sức đâu mà chăm nhân tình.

ong-xa-oi-bo-goi-blogtamsuvn

Nhìn chồng rối rít xin lỗi ỉ ôi khiến em cũng buồn cười, em đưa Ipad cho chồng đọc rồi chồng nói:
– Đấy thấy chưa? Anh bảo anh không có gì với cô ta mà.
Giờ anh định thế nào?
– Thế nào là thế nào?
Tôi trợn mắt lên
– Ừ thì em lỡ cho người ta leo cây rồi con gì, để mai anh cho cô ta nghỉ việc.
– Nhớ đấy, chiều mai tới em kiểm tra.
– Ừ được rồi.
– Có tiếc không?
– Tiếc cái gì, thôi tắt máy đi ngủ.
– Ngủ được không đấy, người đẹp đang chờ kia kìa?
– Em vớ vẩn quá, ngủ đi mai còn dậy đi làm.
Chồng ôm tôi vào lòng rồi ngủ say, thỉnh thoảng tôi ngó dậy xem chồng có thao thức không? Nhưng anh ấy ngủ còn ngáy rõ to khiến tôi phì cười. Tự nhiên thấy yêu chồng rất nhiều và cũng thấy sợ mất chồng quá.
Hôm sau cô nhân viên bị cho leo cây tức tối đến gặp sếp hỏi lý do tại sao không đến chỗ hẹn. Chồng tôi thông báo là:
Chính vợ tôi là người nhắn tin, tôi rất tiếc về vụ việc đấy. Sáng nay tôi mới nghe vợ kể lại.
Cô ta xấu hổ bỏ ra ngoài, chiều đến trưởng phòng gặp riêng cô ấy và kết quả là cô ta bị cho thôi việc. Chồng kể lại mọi chuyện khiến tôi buồn cười. Sau lần đó tôi cảnh giác hơn, chồng mình có thế yêu mình nhưng ngoài kia đầy có đầy người phụ nữ muốn dang tay chào đón, ôm lấy chồng mình. Vậy nên biết giữ gìn vẫn tốt hơn.